Ba cái lộn lạo này ít nhất cũng cứu tui được 1 lần. Nhớ lần đó đang trong giờ học thể dục chạy 100m, đang chạy ngon trớn tự nhiên tui đạp cái bao nylon ai vứt bậy ra sân chạy, trượt chân 1 cái là cả người tui chúi về phía trước luôn. Chạy lảo đảo 2, 3 bước nữa thì mất thăng bằng hoàn toàn, cả người tui bay là là song song với mặt đường (đường tráng nhựa sần sùi mới chết chứ). Lúc đó thì phản xạ tự nhiên xuất hiện, tui xoay người 180 nằm ngửa ra tiếp đất bằng lưng, đầu tự nhiên nghiêng sang phải, người cuộn lại và cuối cùng là dừng lại trong tư thế ngồi seiza. Nói thì chi tiết vậy đó chứ lúc đó thật tình tui không biết gì cả, mọi thứ xảy ra chỉ trong tích tắc thôi, tất cả đều theo bản năng. Phải mất vài ba giây sau tui mới định tĩnh lại đứng dậy chạy tiếp.

Hậu quả là lưng bị xây sát 1 chút, cái áo thể dục bị sờn đen thui chỗ tiếp đất, tui cố giặt nhiều lần nhưng không sạch. Bây giờ nghĩ lại thấy hên thiệt nếu không siêng tập nhào lộn thì có lẽ lúc đó tiêu luôn cái mặt rồi.