Trích dẫn Gửi bởi Chip
Em không hiểu lắm những gì anh gianghohiemac và anh keomatong tranh cãi!^^ vì anh gianghohiemac thì lại nói là cái cách ngã kiểu như clip Myanma aikido là cách ngã cao cấp, tập dễ chấn thương, rất khó tập, trong khi anh keomatong lại nói là đai trắng mới vào tiếp thu rất nhanh!^^ đúng là chẳng biết đường nào mà lần!^^ :wacko: hay là do thói quen chăng! :laugh:
Hồi trước cứ ngã nổ là e phải cố gắng hất chân sau lên nên người khá cứng! còn em thấy anh aiki lại nói là cách ngã kiểu Myanma aikido này là cách ngã đòi phải thả lỏng, phải dẻo người! :laugh:
Dù gì đi nữa, em thấy khi làm tori đánh các đòn thế hay là uke theo đòn, thì người cũng nên thả lỏng một chút!:laugh: anh aiki nói đúng, tùy từng đòn mà có cách ngã khác nhau, cứ theo phản xạ, miễn làm sao ngã cho an toàn!^^ nhưng nếu uke và tori tập với cường độ cao, cứ dậy là đánh để rèn luyện thể lực, lúc ấy ngã theo phản xạ là chính, chứ tư duy là phụ, nếu cứ ngã theo cách cũ, tức là duỗi chân thì khó có thể đẩy tốc độ lên cao được, và uke khi bị ném liên tục, dù có đập tay giảm chấn thì cũng vẫn cứ ê ẩm!(em là ví dụ điển hình cho cái sự ê ẩm ấy! :laugh: :laugh: ) giá mà với mấy đòn kiểu shihonage hay kotegaeshi mà tập được cái ngã xịt kia thành phản xạ, thì chắc sẽ đỡ ...đau hơn nhiều!:laugh: :laugh: :laugh:
Mạng nhà tôi chạy chậm quá nên không xem được các clip mà anh aiki gửi lên, nhưng nhìn chung các aikidoka hay ngã nổ theo 2 cách:
1/ Ngã nổ xong lại dậy ngay như trong các clip của các thầy Nhật bản
2/Ngã nổ xong thì nằm chân co chân duỗi rồi đứng dậy như tôi thấy ở võ đường Aikido ĐH Ngoại Thương
2 cách này đều là cách ngã nâng cao so với những bạn mới cả, có điều cách ngã số 1 khó hơn vì nó yêu cầu người uke phải có phản xạ tốt và khả năng ukemi cao.
Và theo tôi thấy thì cả 2 kiểu thì phải thật dẻo phần hông mới ngã tốt được. Khi ngã nổ trên không(phân biệt với ngã nổ kiểu dưới đất) thì cái đầu sẽ tạo momen lực rồi sau đó cái hông uốn theo cái đầu sẽ bốc toàn thân cuộn lại rồi ngã xuống, rồi sau đó sẽ là sự phân biệt giữa 2 cách ngã trên.
Việc tập luyện liên tục không có nghĩa là chúng ta tập băm bổ và tăng tốc độ quá nhanh, mà là chúng ta tập không ngừng nghỉ, động tác có thể chậm nhưng không ngắt nhịp giữa chừng và cũng không cần quá nhanh để dễ bị tán sức.
Động tác giảm chấn do tay đập thực ra nếu xét cho đến cùng là một dạng tiếp đất chủ động, tay sẽ như cái nhíp giảm sóc để cơ thể tiếp đất an toàn chứ bản chất của nó không phải là va chạm. Với những đòn Koshi mà Shiho nage yêu cầu ngã nổ, thì việc đập tay tiếp đất lại càng cần thiết, và nói một cách toàn diện thì với cá nhân tôi, cách ngã số 2 tỏ ra an toàn hơn...... Các bạn cho ý kiến dùm.