Hôm qua giận tí xíu xiu , mà tối qua tui ngủ hỏng đặng luôn. Chuyện có bé híu mà tự dưng cũng làm tui giận. Tui tự hỏi, không biết phải mình không đây?:funny: (nói vui thôi, chớ tui có giận dai ai bao giờ).

Nhưng bây giờ thì hết rồi ... ngồi nhớ chuyện sáng hôm qua ... nghĩ lại ngồi cười mĩm chi ... rồi tự hỏi : sao tui gan vậy nữa ...

Sáng qua , tui hẹn với một người bạn, đến chỗ hẹn, tui chạy đến chỗ gọi điện thoại công cộng, nhấc máy : 1. cho em (người bạn mà tui hẹn); 1. cho cô (người giúp tôi); 1. nữa cho em (khi tui dáo dác tìm mà không thấy em).

Rồi em cũng đến đứng ngay chỗ tui đang đứng gọi điện thoại.

Tui và em đi làm những thủ tục cần làm , cũng nhanh đó chớ. Thật tình mà nói, khi tui ngồi đợi em, nhìn người qua lại tui thấy sợ sợ sao đó. Lúc đó tui ngồi lòng thầm cầu nguyện cho em. Nhìn em bình tỉnh, trong khi tui thì trong bụng rung như bị rét :funny:

Khi mọi chuyện xong tui chia tay em, và làm tiếp chuyện tui phải làm.

Em à, đừng bận tâm nhiều đến những chuyện vặt nha, còn điều chị nói với em, chị cũng có lý do riêng của mình đó, có lẽ em không hiểu.