Vì lý do khác quan, topic đã bị gián đoạn hơn 1 tháng, nay Kojiro xin trả nợ lại đầy đủ. Có gì sơ xuất, mong bạn hữu xa gần và võ lâm đồng đạo miễn thứ.
Fly In Dance - Chương XIII
7 giờ tối, đây là thời điểm tốt nhất để gặp mặt người mình chưa bao giờ gặp. Thông thường giờ này ai cũng ăn xong cơm nên không cần phải nhức đầu suy nghĩ vấn đề sẽ đi đâu ăn tối, nội cái việc suy nghĩ đi đâu ăn đã hao gần nữa ngày, quan trọng hơn là đi ăn lại tốn tiền, đối với những thằng nghèo như tôi, tránh được thì tránh ^^. Nếu đã hẹn ăn fast food thì chi bằng chút nữa vào trong đó kêu 2 ly coca và 1 gói khoai chiên thế là xong, chắc là coca nên kêu ly nhỏ thôi, vả lại không cần lo việc tư thế ăn uống ra sao. Có 1 lần thằng Thiết hẹn đi ăn Beef Steak với 1 cô bé, kết quả là do cô bé đó quá hồi hộp nên khi cắt thịt bò trượt tay, cả miếng thịt bò bay thẳng vào mặt thằng Thiết. Do đó trăm ngàn lần khuyến cáo mọi người lần đầu hẹn nhau không nên đi ăn, nếu quả thật phải đi ăn thì đừng đi ăn đồ tây, vì lỡ có xảy ra bất hòa thì dễ dàng dẫn đến án mạng như chơi.
'Cá Kèo! Bạn đến sớm thật'
Trong lúc tôi đang nghĩ ngợi mông lung, một cô bé nhẹ nhàng bước đến vỗ nhẹ vai tôi (tôi cho là nhẹ nhàng vì cô ta bước đến mà tôi không biết dù võ công tôi thâm hậu đến mức có thể cảm nhận được bước chân người cách xa 5 dặm ^^). Tuy đã chuẩn bị sẵn tâm lí từ trước nhưng tôi vẫn bị sốc bởi cô gái trước mặt. Nếu cô ta không diện nguyên bộ đồ màu nâu cafe từ A tới Z và kêu tôi Cá Kèo thì tôi nghĩ có lẽ cô này chỉ hỏi đường thôi.
Ở quá khứ của ngày hôm nay ^^, tôi vẫn cho rằng gái đẹp chỉ tồn tại trong phim ảnh và tiểu thuyết, hay là hoạ hoằn khi băng qua đường cả 2 vội vã lướt qua nhau. Còn cô ta... đích thật là rất đẹp. Có những cái đẹp là do người xem quyết định, tóm lại bạn nói là đẹp nhưng chưa chắc tôi cho là đẹp, nhưng tôi khẳng định sẽ không ai hoài nghi về vẻ đẹp của cô gái này.
Trình độ học vấn của tôi không quá cao siêu, do đó khi hình dung một cô gái quá đẹp tôi chỉ có thể dùng những từ "nghiêng thùng đổ gánh" của giới học sinh, "ve kêu" của giới bình dân và "quốc sắc thiên hương", "hoa ghen liễu hờn", "trầm ngư lạc ngạn" của giới văn học để nói về người đó. Chỉ trách tôi lúc trước mê toán, chỉ hy vọng cái đẹp có thể cụ thể hoá bằng các công thức tính toán. Nhưng dầu sao xinh đẹp vẫn là xinh đẹp, xinh là do "cảm tính" chứ không phải do "người tính". Người xưa có câu "hồng nhan bạc mệnh" và nếu thật là thọ mệnh một cô gái tỷ lệ nghịch với nhan sắc thì Fly In Dance nhất định rất đoản thọ. Một cô gái xinh đẹp như thế lí ra không nên xuất hiện trong cuộc đời của tôi.
- Ăn cơm chưa? Hay là ta vào trong đó nói tiếp nhé!
'Hừ đúng là Cá Kèo, như thế sẽ đỡ tốn tiền phải không?'
Dụng ý bị lộ, tôi chỉ còn biết gãi gãi đầu cười cười. Nể tình cô ta xinh đẹp, coca tôi kêu 2 ly to, khoai chiên cũng kêu 2 gói thật to.
'Cá Kèo! Lần này bạn mời tôi, lần sau tôi để bạn mời há'
Funny! Đương nhiên tôi biết cô ta đang bẫy tôi đãi ăn. Nhưng đáng mừng ở chỗ cô ta nói "lần sau" có nghĩa là ít nhất chúng tôi sẽ còn 1 lần đi ăn với nhau, bất giác cảm thấy vui vui.
'Cá kèo, bạn có theo đạo không? Tôi theo đạo nên phải cầu nguyện trước khi ăn, bạn không phiền chứ?'
- Tôi thắp nhang khấn vái chứ không theo đạo, nhưng tôi có thể cầu nguyện cùng bạn.
'Nhưng đừng có cầu nguyện cổ lổ kiểu như hy vọng thế giới hoà bình nhé'
- Đương nhiên không rồi, tôi chỉ cầu nguyện cho tờ 100 ngàn trong ví tôi sắp bị die, hy vọng nó an nghỉ ngàn thu
'Haha, bạn quá chi li đấy'
Đây là lần đầu tiên tôi nghe và thấy cô ta cười, trong trẻo và giòn tan, hệt như miếng khoai tây chiên, trông phát thèm.
'Cá Kèo, sau khi gặp tôi bạn có thất vọng lắm không?'
Nếu gặp 1 cô gái đẹp mà thất vọng thì gặp một cô gái bình thường là thất vọng đến nỗi tuyệt vọng nhảy lầu tự tử?
- Tại sao cô nương cho rằng tại hạ sẽ thất vọng?
'Tại vì tôi từng nói với bạn rằng tôi không đẹp nên khi trông thấy tôi bạn sẽ cảm thấy thất vọng.'
À! Thì ra xoay đi xoay lại cô ta cũng muốn ám chỉ rằng cô ta rất đẹp.
- Vậy thì tại sao bạn lại gạt tôi là bạn không đẹp?
'Tôi nói tôi không đẹp nhưng đâu nói tôi không xinh hihi'
'Mà Cá Kèo này, bạn cũng được lắm chứ, đâu có tệ đến nỗi quẳng vào thùng rác như bạn nói đâu?'
Fly In Dance - Chương XIV
Tối bắt đầu ước lượng cô gái xinh xinh đang ngồi trước mặt tôi. Thật ra xinh là một kiểu hình dung rất mơ hồ, vì xinh đẹp vốn có rất nhiều dạng, nó có thể lạnh lùng như Tiểu Long Nữ, cũng có thể cố chấp bướng bỉnh như Triệu Mẫn, cũng có thể thông minh gian xảo như Hoàng Dung hay tình sâu nghĩa nặng như Nhậm Doanh Doanh.
Nhưng cô ta không giống ai hết, cũng may là không giống ai trong tiểu thuyết, cô ta là của thật tại cuộc sống. Lần đầu gặp nhau tôi đã bị gương mặt cô ta hút hết 2 hồn, bị giọng nói của cô ta thu hết 8 vía, chỉ còn lại 1 hồn 1 vía, không đủ để xem rõ thân hình mặt mũi cô ta, giờ đây tôi có thể tỉ mỉ làm 1 cuộc nhận xét. Cô ta khá ốm nhưng không đến nỗi gió thổi là bay hay sét đánh không trúng như thằng Thiết, nước da khá trắng trẻo, do tôi chưa thật sự trông thấy tuyết nên không thể dùng từ "trắng như tuyết" để hình dung cô ta, nhưng vì cô ta vận nguyên bộ đồ màu cafe công với nước da trắng khiến tôi liên tưởng tới "Bạc Sỉu".
Giờ đây cô ta đang ngồi, tôi không thể phán đoán độ cao, nói chính xác là chiều cao của cô ta, nhưng vừa rồi khi đứng ở quầy oder thức ăn, tôi có nhìn vào đôi mắt của cô ta, độ dốc của ánh mắt chừng 20 độ, bốn con mắt chúng tôi cách nhau khoảng 20cm, do đó chiều cao của tôi và cô ta chênh lệch = 20 nhân tan 20 độ =7,3cm. Tôi cao 1, 65m do đó có thể suy ra cô ta cao khoảng 1, 58cm. Còn tóc của cô ta dài qua vai chừng 10cm, tuy không đến eo nhưng cũng thuộc dạng tóc dài.
Khoan đã! Hình như cô ta từng nói là chọn nhuộm tóc màu nâu cafe mà, tại sao vẫn đen mượt như sunsilk bồ kết vậy?
- Tóc bạn đen óng quá, đâu có nhuộm màu nâu cafe đâu
'Trời ơi! Nhuộm đâu phải chắc chắn là nhuộm toàn bộ, tôi chỉ chọn vài búi tóc để nhuộm thôi, bạn thấy ok chứ?'
Cô ta nhẹ nhàng kéo mái tóc ra trước ngực sau đó chỉ cho tôi xem. Dầu sao người đẹp vẫn là người đẹp, ngay cả động tác vuốt xõa tóc cũng đẹp dã man.
- Đương nhiên là ok rồi, cho dù bạn có cạo trọc như Ronaldo thì vẫn xinh đẹp gợi cảm như thường
'Haha bạn quá khen rồi, tôi sẽ kiêu ngạo đấy'
Tôi lại được nghe tiếng cười của cô ta. Người xưa thường dùng giọng của Họa Mi để nói lên chất giọng thánh thót của một cô gái, nhưng nó lại không được xác thực với Fly In Dance cho lắm, chỉ có dùng từ "giòn như khoai chiên" là xác đáng nhất, tiếng cười của cô ta hệt như khoai chiên chấm tương ớt và tương cà, vừa giòn vừa mang chút hương vị chua chua cay cay.
- Tại sao bạn lại thích màu cafe đến vậy?
'Tại vì tôi thích uống cafe! Tôi thích nhất là uống cafe TrungBra'
- Tôi cũng có uống cafe, nhưng chưa từng loại cafe nào có tên TrungBra cả, nhãn hiệu mới hả?
'TrungBra có nghĩa là cafe Trung Nguyên trộn với cafe Brazil đó ngốc ạ!'
- À! Thì ra là vậy, thế cafe Boca cộng cafe Brazil sẽ ra cafe BoBra hả?
'Haha ngay cả trước mặt người đẹp cũng dám quậy hả? Tôi phải khen bạn can đảm đó, còn đủ tỉnh táo'
- Bạn vận nguyên bộ đồ cafe không thấy kì cục hả?
Đây là thắc mắc lớn nhất của tôi, nếu không tìm được lời giải tôi nhất định sẽ ngủ không yên. Dầu sao cũng không đến nỗi vì quá mê cafe mà ăn bận nguyên bộ đồ màu cafe, nếu theo cái logic đó thì chẳng lẽ mê dưa hấu thì vận nguyên bộ đỏ, thích khoai môn thì vận nguyên bộ màu tím, mê 7UP thì chẳng cần ăn mặc gì cả? ^^
'Bạn có từng nghe qua Triết Học Cafe chưa?'
- Hình như nghe qua
'Cái của tôi khác! Cách ăn mặc của tại hạ chính là 1 thứ triết học cafe, các hạ có muốn nghe không?'
- Có... có gì cứ nói, tại hạ muốn học hỏi học hỏi
Chút nữa quên là đang trước mặt một cô gái đẹp, định nói câu "muốn địt cứ địt" như nói chuyện với thằng Thiết, hú vía.
'Tuy là tất cả đều là cafe, nhưng cũng phân biệt rõ các đặc trưng gồm vị thơm, ngọt, chua, đắng và chát. Đôi giày và vớ của tôi nâu rất đậm, như cafe Trung Nguyên, đắng nhưng không có tính chua. Quần thì màu hơi lợt, như hương vị độc đáo của cafe Moka, độ chua hơi cao. Chiếc áo len màu càng lợt hơn nữa nhưng phía bên trong hơi đậm cộng vào vài khuy áo trang sức, như cafe Capuccino, bề mặt phủ 1 lớp kem trắng đồng thời bên trong tỏa ra thơm nồng mùi cafe'
Tôi đang há hốc, không nói được câu nào. Lòng tôi bắt tôi phải ước lượng lại cô bé trước mặt. Ở quá khứ của tối hôm nay ^^, cô ta chỉ là một cái gì đó rất phù du, chỉ có ID, không có xương không có thịt. Giờ đây cô ta đang ngồi trước mặt tôi, một Fly In Dance bằng xương bằng thịt, nói chuyện với tôi, vui cười với tôi. Cho đến giờ phút này tôi mới có cảm giác đang mơ, đáng ra phải nói là từ khi bước vào Manhatan Fastfood tôi đã bắt đầu mơ, cho tới giờ tôi mới biết tôi đang chìm đắm trong 1 giấc mơ ngọt ngào.
Fly In Dance - Chươn XV
'Ha ha Cá Kèo, bạn bị disc nữa hả? Bạn câm lặng hơi lâu đó'
Đâu phải đang chat đâu mà disc cái con khỉ gì, nhưng tiếng cười của cô ta kéo tôi về với thực tại.
- Tôi đang suy nghĩ và tìm kiếm ngôn từ để khen sự thông minh sắc sảo của bạn.
'Kéo giờ cũng không xong đâu! Đến lượt bạn phải nói nguyên do tại sao lại mặc nguyên bộ màu xanh biển, nếu không là phải chịu thua'
Chịu thua? Đùa hả? Trong tự điển của bổn thiếu gia không bao giờ tồn tại 2 chữ đó. Trừ màu tím ra thì màu xanh biển là màu tôi thích nhất, nhưng phải nói làm sao đây? Cái bài phát biểu "triết học cafe" của cô ta quả thật quá tuyệt, như thế cái IQ của cô ta đâu đến nỗi tỷ lệ nghịch với sắc đẹp... Để xem, nếu cô ta xuất chiêu triết học thì... Ok! Tôi dùng lực học để tiếp chiêu vậy!
- Tại vì tôi học lực chảy của các chất lỏng, và đại biểu của chất lỏng là nước, mà thông thường nước chảy thì màu xanh, do đó tôi yêu thích màu xanh
'Rồi sau đó thì sao? Mr Cá Kèo, đừng quá miễn cưỡng nhé! Thua dưới tay một mỹ nhân thì đâu có gì xấu hổ, nghìn xưa có câu "anh hùng khó qua ải mỹ nhân", đúng không?'
Cô ta cắn nhẹ ống hút, cười cười nhìn tôi. Đúng là ác độc thật, nếu tôi qua được ải này thì tôi không phải là anh hùng, còn nếu qua không được ải này tuy là anh hùng nhưng lại là 1 anh hùng thất trận. Mặc kệ, dù sao tôi cũng chỉ là con Cá Kèo chứ có là anh hùng hảo hán gì đâu.
- Cho dù chỉ là dòng chảy, nhưng cũng tùy vào tình hình thời tiết và nóng, lạnh, sâu, cạn mà sinh ra sự khác biệt. Giày và vớ của tôi màu rất tối, như là nước biển Thái Bình Dương, sâu thẳm và u uất. Cái quần jean màu hơi lợt và có chút trắng, như nước biển cực bắc cùng những tảng băng tuyết, yên ắng và lạnh lẽo. Màu chiếc áo thun còn lợt hơn, như là nước trong hồ bơi, trong trẻo và mát mẻ. Còn cái cặp của tôi bên ngoài đậm bên trong lợt cộng vào quai xách màu xanh đậm, như nước hồ Xuân Hương, bề mặt nổi lên vài chú cá, hai bờ các rặng liễu soi bóng, sinh động và thơ mộng.
Lần này đến lượt cô ta disc, hình như cô ta đang tỉ mỉ ước lượng lại tôi, tôi đang hoài nghi liệu cô ta cũng có cảm giác trong mơ như tôi hay không, nhưng tôi vững tin giấc mơ của tôi ngọt ngào hơn giấc mơ của cô ta.
'Haha chúc mừng Cá Kèo, bạn đã qua ải này rồi'
- Vậy có thưởng không? Thưởng tiền cũng được
'Đương nhiên có thưởng rồi, không thấy tôi đang tươi cười với bạn à?'
- Đúng là 1 phần thưởng quí giá, tôi không dám nhận hết đâu, để tôi cười vài cái trả lại cho bạn
'Này Cá Kèo! Mỹ nữ mới có thể cười nghiêng thùng đổ nước, còn con Cá Kèo cười thì giỏi lắm là đổ ly Coca này thôi hàhà'
@#$%^&*
'Cá Kèo, tôi học ngành ngoại ngữ, còn bạn?'
- Tại hạ vốn bình dân, gởi mình nơi quản trị
'Làm gì mà lên giọng văn chương dữ thế?'
- Tôi tưởng như vậy sẽ khiến bạn tưởng tôi rất có học vấn
'Cái gì mà khiến tôi? Bản chất của bạn là rất có học vấn mà.'
Hehe tự nhiên trong lòng thấy mát mát........ ^^
'Cá Kèo này. Tôi sinh 12-2, thuộc sao Thủy Bình, còn bạn?'
- Tôi 16-7, sao Cự Giải, hỏi làm gì vậy?
'Tôi chỉ muốn biết chúng ta có hợp hay không'
- Không bao giờ có chuyện 'sao' không hợp, chỉ có 'người' không hợp thôi!
'Cá Kèo, một câu trả lời thật hay, vì câu phát biểu này cạn ly'
Cô ta giơ cao ly Coca như các đại hiệp trong phim HK, hắng hắng giọng đòi cạn ly. Nhìn cô ta hoạt bát khả ái, còn bày đặt làm anh hùng hảo hớn, đúng là vui thật. Do đó tôi cũng giơ cao ly coca làm cái 100%. Cũng vì thế tôi chạm vào ngón tay cô ta, có lẽ do ly coca hay sao! Ngón tay của cô ta rất lạnh. Đây là lần đầu tiên tiếp xúc với cô ta và sau đó thoáng trong đầu tôi hai chữ "thân mật".
"Thân mật! ", mật ở đây không phải là đường mật mà là bí mật. Nếu trong sâu thẳm trái tim của mỗi con người cũng như một cái kho chứa đựng rất nhiều bí mật, và nếu bạn đủ may mắn, trong suốt cuộc đời của bạn sẽ gặp được vài người giữ trong tay chiếc chìa khoá có thể mở toang cánh cửa trong tim bạn. Nhưng có rất nhiều người suốt một cuộc đời, cửa kho trong tim vẫn chưa bao giờ mở. Và... khi tiếp xúc ngón tay lạnh giá của cô ta, tôi phát hiện đấy chính là chiếc chìa khóa, một chiếc chìa khóa có thể mở toang cánh cửa trong trái tim tôi.
Fly In Dance - Chương XVI
'Bình thuờng bạn giải trí ra sao vậy? '
- Ngoài chơi game ra thì coi truyện tranh và tiểu thuyết kiếm hiệp
'Thế có coi phim không? '
- Có chứ, thường xuyên nữa là đằng khác
'Vậy bạn thích coi phim thể loại gì? '
- Tôi thích nhất coi phim H
'Nè Cá Kèo! Mỹ nhân cũng biết uýnh người đó nhe'
- Cô nương hiểu lầm hiểu lầm! H có nghĩa là hoạt họa đó
'Vậy hả? Thế mà tôi tưởng... vậy lần sau hai chúng ta đi coi fim H đi'
Hình như cô ta nói hơi lớn tiếng do đó đôi bạn bên bàn đối diện trố mắt nhìn chúng tôi, còn cô ta biết mình lỡ lời nên nhún nhún vai, lè lè lưỡi
'Đồ Cá Kèo, do ngươi hại ta hết! '
'Vậy bạn không xem kịch, nghe ca nhạc, xem triển lãm à? '
- Nghe nhạc tôi sẽ buồn ngủ, coi kịch thì đèn đóm sáng trưng, triển lãm thì tôi chỉ coi triễn lãm tranh ảnh thôi, mà phải là tranh ảnh khỏa thân tôi mới chịu à nha, nếu không thì coi làm gì? Vả lại tranh ảnh khỏa thân trong Playboy và Penthouse thiếu gì? Vừa chi tiết vừa tả thực, cần gì đi coi người ta vẽ? "
'Bạn thật thà quá! Không sợ như thế tôi sẽ đánh giá bạn vô văn hoá? '
- Khổng Tử nói: "Biết là biết, không biết là không biết, đấy chính là biết", do đó không biết là không biết, cần gì giả bộ là biết? Vả lại đã là thú tiêu khiển thì đương nhiên phải thoải mái, đâu phải dùng nó để nâng cao địa vị của mình
'Vậy bạn phải bắt đầu học cách thưởng thức âm nhạc, và còn kịch nữa nè, triển lãm mỹ thuật nữa nè... '
- Để làm quái gì?
'Để lần sau có người đi cùng với tôi ấy mà'
Được được được được.... vì em, cái gì anh cũng học tuốt (cái này là do con sói trong lòng tôi nói, tôi không mám gái như vậy đâu)
'Lần sau ta đi uống cafe nhé Cá Kèo? '
- Khoan đã khoan đã, hình như hôm nay bạn nói rất nhiều câu 'lần sau' rồi đó, vậy lần sau ta nên coi fim H, đi nghe nhạc, đi coi kịch hay coi triễn lãm mỹ thuật hử? Hay là đi uống cafe?
'Ù nhỉ! Sao dạo này lú lẫn quá. Vậy... bạn cứ chọn đi'
- Đánh dấu đơn hay dấu đôi đây?
'Haha đừng có mơ, chọn đi, only one'
- Vậy chọn đi coi phim H đi
'Vậy hả? Bạn nên chọn nghe nhạc vì sau khi nghe nhạc tôi sẽ thèm cafe, uống xong cafe tinh thần sẽ sảng khoái, lúc đó tôi lại muốn xem phim, xem phim xong là khuya rồi bụng tôi sẽ đói nên đi ăn cơm... Chậc! Tiếc cho sự lựa chọn của bạn quá'
Luyến tiếc hay thương tiếc gì, tôi chỉ thấy may mắn thôi, chứ làm 1 lần hết bao nhiêu chuyện đó chắc binh sĩ trong bóp tôi hy sinh láng hết, gặp dạo này đang khô máu nữa chứ
'Oa! Chết rồi, sắp 11h30 rồi, tôi phải về thôi' Cô ta nhìn đồng hồ rồi thốt lên
- Bạn ở chung cư hả? Nếu vậy thì mệt rồi, quá 11h họ đóng cửa mất tiêu rồi
'Tôi ở nhà riêng nên không phải lo lắng chuyện này! '
- Vậy bạn sợ cái gì? Lo sợ tôi sẽ hoá sói ăn thịt hả? Hôm nay đâu phải đêm trăng tròn.
'Cá Kèo, Cô Bé Lọ Lem sau 12h sẽ trở lại nguyên dạng đấy'
- Không sao không sao, hãy để lại 1 chiếc giày, tôi sẽ đi tìm bạn
'Nếu bạn nói thế, vậy thì tôi... '
Trời! Cô ta cúi xuống thật, nhưng chỉ buộc giày cho chắc thôi. Đẩy cửa bước ra, con đường vắng vẻ đi rất nhiều
- Bạn ở đâu? Tôi đưa bạn về
'Gần đây thôi'
Đi được 1 đoạn ngắn, cô ta dừng trước 1 chiếc xe đạp và lấy xe. Trời ơiiiiiiii! Ngay cả chiếc xe đạp cũng màu nâu cafe nốt.
'Thân xe màu cafe, yên xe màu trắng sữa như hỗn hợp cafe sữa, rất hợp với bản chất nhu mì và lãng mạn của sao Thủy Bình. Đến lượt bạn đó'
Không ngờ cô ta còn chiêu "hồi mã xe", í lộn... "hồi mã thương". Nhưng may mắn là trời còn thương vì chiếc Wave Trung Quốc tôi đi là màu xanh ngọc.
- Thân xe màu xanh, yên xe màu đen, hệt như vùng biển loang dầu nơi xảy ra đắm tàu ở Thái Bình Dương, bề mặt mỏng manh nhưng nội tâm tình sâu nghĩa nặng, rất giống bản chất của sao Cự Giải.
'Chúc mừng Cá Kèo, bạn chính thức có thể bắt đầu hẹn tôi'. Tới trước cửa nhà, cô ta bất ngờ thốt ra câu này, tôi cảm thấy như trời nổi sấm sét, nhưng bị sét đánh kiểu này có chết cũng cam lòng.
- Ngày mai 1h trưa gặp tại đây. Luật của tôi, bạn nên ăn cơm trước
'OK! Không sao. Nhưng cũng theo luật của tôi, bạn mời'
Cô ta mở cửa vào nhà và không quên quay lại nhìn tôi cười bye bye, một nụ cười nghiêng thùng đổ gánh.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, căn phòng trên lầu từ tối thui chuyển thành sáng trưng, tôi yên tâm khởi động chiếc Wave Trung Quát rời khỏi con đường nhỏ.


Trả lời kèm Trích dẫn