Kết quả 1 đến 10 của 11

Chủ đề: Yoshimitu Yamada

Threaded View

  1. #9
    Administrator
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    75
    Thanks
    24
    Thanked 74 Times in 41 Posts
    Đây là một trong những bài viết của thầy Yamada mà wago rất tâm đắc. Nó đã đăng trên website chính thức của USAF và nhiều nơi khác. Wago đăng luôn cả phần tiếng Anh vì thấy khả năng dịch thuật của mình không đủ truyền tải hết những điều sâu sắc mà thầy Yamada muốn gửi gắm. Đối với Wago, nó vừa là tâm tư của một người thầy vừa là cầm nang làm cho những người may mắn (và kể cả không may) đứng vào cương vị người truyền bá môn võ Aikido. Bài viết thực sự không giới hạn cho những ai là thầy, mà còn có thể mở rộng ra cho những người lãnh đạo - những ngừoi đứng đầu một tổ chức nào đó

    On being a good teacher
    Bàn về việc làm thầy tốt


    In this issue, I would like to discuss what it takes to be a good instructor, as well as the proper mindset for being effective as a teacher. Needless to say, my point of view is purely based on my experience as an Aikido instructor. I have also watched some of my own students becomes teachers and it is through them and my own years as a Sensei that I made certain observations.

    One of the most pertinent facts is that there are more important aspects than just technical skill to be successful in the art of teaching. I have noticed that it is not necessarily always the most talented Aikidoist who can actually impart what he or she knows about the art. For example, an excellent ball-player is not automatically an effective coach. This concept shows us that it often takes something more than physical ability.

    A teacher needs to be respected and beloved by one's students. Speaking of respect, I often hear teachers complaining that their students do not offer them the proper respect.

    In my opinion, respect is not something that is owed to you, nor can you force it upon anyone. It is to be earned, mostly through experience, self-confidence, and respect for others.

    To be a good instructor, your student needs to sense your years of committed experience and confidence in what you are doing. Unfortunately, in my case, I always regretted that I became an Aikido teacher so young, immature and relatively inexperienced in the ways of the world. Aikido headquarters had no other options,as Aikido was a new art and there were not many practitioners dedicated to spreading Aikido at that time. I was sincere, but without the requisite people skills to be as effective as I could have been. While being young, one's technique might be strong because of their physical prowess. However, one might lack other factors, which help to become a leader. For example, social experience, how to deal with people or how to act like a human being are traits that one learns through time.

    One thing I always have in my mind when I teach is that among my student body, there are many different kinds of people from different fields,and that they are already established and mature in their own professions. They are not unlike myself. Interestingly enough, I truly started feeling comfortable as a teacher as I approached my fifties. As I have said before, in addition to time and experience, it is also crucial to have confidence, in order to be a good instructor.

    Quite often, I come upon instructors who do not allow their students any freedom and stop them from going to other seminars given by others instructors. They might even go so far as to say that staying with them is enough and the students need not expose themselves to other influences. To me, it shows a lack of confidence on the part of the instructor. Letting your students see other worlds keep them free to use their own judgment. That kind of self-assurance is an important way to improve oneself as a leader.

    I remember distinctly one time when at a large seminar of different Aikido Shihans, there was a group from a particular dojo, who instead of training with the rest of the attendees - which is the essence of the "seminar experience" - only trained amongst themselves. Their teacher, who was not one of the Shihans, who also attended the seminar, forbade them from branching out, so as to not "corupt" their Aikido.

    In addition, instead of attempting to do what was being demonstrated, they continued training as they always did. How sad that is, for the students, who could have benefited from feeling different styles, as well as for the teacher who did not have enough confidence in his students to trust that his students could develop their own style through other influences and still be devoted to him. In the end, they didn't take full advantage of the possibilities for growth.

    Needless to say, good instructors need not feel as though he or she needs to prove themselves to their students. Nor do they have to show them how strong they are. Presumably, the students already know that. It does not serve teachers well to see a student's physical skill on the same level as theirs. In other words, to avoid comparing themselves to their students, the teachers need to realize that ten different people have ten different abilities and physical conditions. A valuable mentor exhibits caring, generosity and patience while dealing with each student accordingly and individually.

    One last piece of advice is to not make your students your "Yes Men." If you surround yourself with people who are going to put you on a pedestal, you are setting yourself up for the illusion that you are superior to other people. One has to understand that off the mat you are same human being as they are. However, once you get on the mat, you can show them "who's the boss". When I lead a class, I feel like I am the conductor of a symmphony orchestra, in that each one of my students is playing a different instrument, whereas my responsibility is to create nice harmony among them. Sometimes, I feel like I am a chef of a big restaurant who through my daily recipes brings variety and tastefulness to my students, so that they don't get tired or bored, always seeking to bring them inspiration.

    As an aikido Sensei, I am always looking for ways to be e better teacher. It is an evolving process that helps me express my humanity and to learn to be a better human being. After all, it is the success of your students who makes you a good teacher, while a good teacher creates strong future practitioners. Teaching is a relationship of mutual respect and understanding. In that way, your students always has someone to look up to and visa versa. To me that is respect earned.
    Trong vấn đề này, tôi muốn bàn về việc làm thế nào trở thành thầy tốt, cũng như, cũng như những suy nghĩ về việc trở thành một người thầy thật sự. Không cần hải nói, quan điểm của tôi chỉ đơn thuần dựa trên kinh nghiệm dạy Aikido của tôi. Tôi cũng có quan sát những học trò của tôi trở thành thầy và chính thông qua họ và thông qua những năm tháng làm sensei mà tôi có được những quan sát nhất định.

    Một trong những sự thật hiển nhiên nhất là có nhiều khía cạnh quan trọng hơn là kỹ năng kỹ thuật để có thể thành công trong việc giảng dạy. Tôi đã để ý rằng không cần luôn luôn phải là một aikidoka tài năng mới có thể thật sự truyền đạt những gì anh ta biết về môn võ. Thí dụ, một cầu thủ xuất sắc không tự nhiên thành huấn luyện viên giỏi được. Khái niệm đó cho ta thấy cần cái gì đó đặc biệt hơn là khả năng thể chất.

    Một người thầy cần phải được học trò yêu và kính. Nói về sự kính trọng, tôi thường nghe các thầy than phiền rằng học trò họ không có sự kính trọng đúng mực với họ.

    Thầy cần phải được học trò yêu và kính. Nói về kính trọng, tôi thường nghe một số thầy bảo rằng học trò của họ không thể hiện sự tôn kính đúng mực. Theo tôi, kính trọng không phải là cái mà bạn tự nhiên có, hay bạn có thể ép buộc người khác. Kính trọng thường phải được xây dựng và bồi đắp trên kinh nghiệm, sự tự tin và sự tôn trọng dành cho người khác.

    Để trở thành thầy tốt, học trò của bạn cần phải cảm nhận được kiến thức và kỹ năng bạn có được từ nhiều năm luyện tập và sự tự tin của bạn trong những gì bạn làm. Không may, trong trường hợp của tôi, tôi luôn phải hối tiếc rằng tôi trở thành thầy dạy Aikido khi quá trẻ, chưa trưởng thành và non nớt kinh nghiệm về nhiều thứ. Tổng đàn Aikido không có sự lựa chọn vì Aikido là một môn võ mới và không có quá nhiều người tập cống hiến để phổ biến Aikido lúc ấy. Tôi thành tâm, nhưng không có các kỹ năng con người cần thiết để trở thành thầy tốt. Khi còn trẻ, kỹ thuật của một người có thể mạnh nhờ sức khỏe. Tuy nhiên, người ấy có thể thiếu các yếu tố khác, để trở thành người lãnh đạo. Thí dụ, kinh nghiệm xã hội, làm thế nào để đối nhân xử thế là những điểm người ta phải học qua thời gian.

    Một điều tôi luôn có trong đầu khi tôi dạy là rằng trong các học trò của mình, có đủ loại người đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau, và họ đã có uy tín và trưởng thành trong lĩnh vực nghề nghiệp của họ. Họ không giống tôi. Khá thú vị, tôi thật sự bắt đầu cảm thấy thoải mái trên cương vị người thầy khi tôi bước vào tuổi năm mươi. Như tôi đã nói trước đó, ngoài thời gian và kinh nghiệm, quan trọng phải có sự tự tin, để trở thành một người thầy tốt.

    Thường thường, tôi gặp những người thầy mà không cho học trò mình sự tự do và ngăn cản họ đi các seminar của các thầy khác. Họ thậm chí còn đi quá xa khi nói rằng ở với họ là đủ và học trò không cần phải tự đặt mình dưới sự ảnh hưởng của người khác. Với tôi, nó thể hiện sự thiếu tự tin của người thầy. Hãy để học trò mình nhìn thấy được những thế giới khác, để họ tự do có sự đánh giá. Chính sự tự tin là cách quan trọng để cải thiện bản thân như một người đứng đầu.

    Tôi nhớ rõ ràng một lần tại một seminar lớn của nhiều shihan Aikido, có một nhóm đến từ một đạo đường. Họ chỉ tập luyện với nhau thay vì tập luyện chung với những người khác – như là điều cốt lõi của cái gọi là “trải nghiệm seminar”. Thầy của họ, vốn không nằm trong những shihan hướng dẫn, cũng tham dự seminar, đã cấm họ mở rộng tập luyện với những người khác đạo đường nhằm để Aikido của họ không “bị sai lạc đi”.

    Thêm vào đó, thay vì cố gắng thực hiện những gì được chỉ, họ tiêp tục luyện tập theo cách họ thường tập. Tôi cảm thấy thật buồn cho những người học trò vì họ không được hưởng lợi từ việc cảm nhận các phong cách khác nhau. Tôi buồn cho người thầy vì đã không đủ sự tin tưởng vào học trò và không tin rằng trò mình có thể phát triển theo cách riêng họ qua những ảnh hưởng bên ngoài mà vẫn cống hiến cho người thầy. Cuối cùng, họ không tận dụng hết mọi khả năng để phát triển.

    Không cần phải nói, thầy tốt không cần thiết phải chứng tỏ điều gì vơi học trò mình. Họ cũng không không phải thể hiện họ mạnh như thế nào. Có lẽ, trò đã biết điều đó. Không tốt cho thầy khi cứ phải xem xét khả năng kỹ thuật của trò có bằng thầy không. Nói cách khác, để tránh so sánh trò với bản thân thầy, thầy phải nhận ra rằng mười người khác nhau sẽ có mười khả năng và tình trạng thể chất khác nhau. Một người thầy thông thái được quý trọng phải thể hiện sự quan tâm, sự rộng lượng và sự kiên nhẫn khi đối xử với từng học trò riêng rẽ sao cho phù hợp.

    Lời khuyên cuối cùng là đừng biến học trò bạn thành những người chỉ biết vâng lời bạn. Nếu bạn vây quanh bạn những người tôn sùng bạn, bạn đang tự đặt mình trong sự ảo tưởng bạn là bề trên của người khác. Người ta cần phải hiểu rằng rời khỏi thảm bạn là người bình thường như bao người khác. Tuy nhiên, khi bạn lên thảm, bạn có thể cho họ thấy “ai là ông chủ thật sự”. Khi tôi đứng lớp, tôi cảm thấy mình như người chỉ huy dàn nhạc giao hưởng, trong đó mỗi học viên như đang chơi một nhạc cụ, và nhiệm vụ của tôi là tạo ra nhự hòa hợp giữa bọn họ. Đôi khi, tôi cảm thấy tôi như là bếp trưởng của một nhà hàng lớn, bằng công thức nấu nướng của mình mang lại các món ăn muôn màu và đặt sắc cho các học trò mình, để họ không cảm thấy buồn chán. Tôi luôn tìm cách đem lại cho họ nguồn cảm hứng.

    Là một Aikido sensei, tôi luôn tìm kiếm phương pháp để trở thành một người thầy tốt hơn. Nó là tiến trình tiến hóa mà giúp tôi thể hiện tính nhân đạo và học để trở thành con người tốt hơn. Sau tất cả, sự thành công của trò tạo nên người thầy tốt, và người thầy tốt sẽ tạo nên những người tập luyện mạnh mẽ cho tương lai. Giảng dạy là mối quan hệ thầy trò dựa trên sự tôn trọng và hiểu biết lẫn nhau. Theo cách đó, học trò của bạn luôn có người để họ nhìn lên và ngược lại. Với tôi, đó là sự tôn trọng mà bạn giành được.
    Yoshimitsu Yamada Shihan

    Bản dịch của Võ sư Võ Đình Thanh trên aiki-viet.
    Một bản khác của aiki-viet

    Bàn thêm Thế nào là thầy hay?
    Last edited by wago; 07-28-2013 at 07:55 AM.

  2. The Following 2 Users Say Thank You to wago For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •