Aiki-Jujutsu là kỹ thuật chế ngự đối thủ không dùng đến vũ khí của Samurai. Aiki-Jujutsu được Samurai dùng để bắt tù binh. Một tù binh còn sống, nguyên vẹn, có giá trị còn hơn 10 xác chết.
Trong võ đường của Aiki-Jujutsu, võ sinh cũng không có thi đấu vì đòn thế rất nguy hiễm. Chủ trương không thi đấu thật ra không có cần thiết, vì trong luyện tập, trình độ của võ sinh rất dể dàng để nhận biết. Sau khi đạt được một trình độ nhất định nào đó, võ sinh được phép gia nhập giang hồ "vào đời" để trau giồi kinh nghiệm thực chiến.
Khi học tập môn võ trên từ Takeda sensei, Ueshiba sensei nhận ra một số đặc điểm mà các môn võ khác như Jujutsu hay Karate ... không có. Đó là sự chọn lựa với nhiều kết quả khác nhau dành cho Uke. Từ sự hũy hoại đến sự chế ngự không có tổn thương.
Với nhiều chọn lựa như trên, cùng với lòng tin vào tôn giáo (Thiên đạo - shinto ). Ueshiba sensei lựa chọn các chiêu thế trong Aiki-Jujutsu có khả năng không cần phải hũy hoại con người và gọi phương hướng đó là Aikido.
Ueshiba sensei cũng dựa theo các qui luật không thi đấu trong võ đường từ Aiki-Jujutsu. Do đó, Aikido là môn võ, đến từ thực chiến, hoàn toàn có khả năng trong thưc chiến. Sự thiếu sót trong Aikido từ xã hội "văn minh" nhiều luật sư là sự thiếu sót trong huấn luyện để bổ sung cho giai đoạn giang hồ của võ sinh.
Làm sao chống lại các đòn thế tấn công như đấm, đá, chém .. khi võ sinh cũng không biết tấn công như thế nào mới đúng và có hiệu quả. Một khi "bị" tấn công sai, không hiệu quả, thì đòn thế phản công trở nên sai lêch và không hiệu quả.
Tóm lại, Aikido là môn võ thưc chiến, khi được huấn luyện thưc chiến một cách cụ thể. Ngoài ra, nó có thể được gọi là môn võ "tình thương" vì Nage có thể lựa chọn một kết quả không nhất thiết phải hũy hoại Uke khi không cần thiết.