Tôi hoàn toàn đồng ý với anh tkdkid: mục đích căn bản của võ thuật là "Sống cho mình, sống cho người, chết cho người khác sống". Thật ra thì mỗi chúng ta ai cũng biết, khi ta đến với võ thuật, một phần là sức khỏe được tăng cường, một phần là được lợi ích khi gặp chuyện xảy đến, một phần là sở thích, một phần là ham cảm giác mới lạ (xem phim ảnh, hoặc thấy ai đó đánh đẹp), và có cả một phần là... đi tập vì lý do cá nhân (muốn không bị người khác ăn hiếp, muốn được mọi người hâm mộ, ...). Cái mục tiêu của người biết võ thuật hướng đến, là ra tay bảo vệ bản thân và người thân, cũng như những người đang bị hiếp đáp, hoặc vì một mục tiêu lớn hơn, ra tay bảo vệ cho một tổ chức, một thành quả nào đấy. Nếu như nói mục đích căn bản của võ thuật là chiến đấu, là phá hủy, như thế có khác nào ta học võ để lấy cái mạnh trừng trị cái bạo tàn, để rồi sau đó ta lại mang tư tưởng bạo tàn? Vì chúng ta cũng biết rõ một câu nói: "Gieo nhân nào gặt quả nấy".

Khi bạn không biết võ, một cú đẩy của bạn đơn thuần chỉ là 1 cú đẩy, nhưng khi bạn biết võ, 1 cú đẩy có khác gì một cú đấm. Một người không biết võ phải dùng hung khí để đả thương người khác, nhưng người biết võ có thể chỉ dùng 1 bàn tay là tàn phá cơ thể người khác một cách nghiêm trọng. Cho nên khi tự vệ, bạn phải hiểu bạn đang ở vị trí nào, đang ở hoàn cảnh nào, và đang ở không gian, thời gian nào.

@dantran: luật pháp vốn là do nhà nước ban hành, nên có nhiều điều chúng ta không bàn tới ở đây, nhất là về độ ưu tiên, vì điều đó hẳn ai trong chúng ta cũng nhận ra, nhưng chúng ta có trách nhiệm phải tuân thủ, và thi hành, đó chính là nguyên tắc sống trong 1 xã hội có quản lý. Điều này mình xin không lạm bàn vì đã ngoài tiêu chí của diễn đàn.

Ở đây, mình xin nói thêm về phòng vệ chính đáng:
Bài viết phía trên, mình đã trích dẫn 2 điều về phòng vệ chính đáng trong BLHS đang được áp dụng hiện nay, và cũng có một số ý cần phân tích rõ. Như thế nào là phòng vệ chính đáng, đó là khi chúng ta đang ở trạng thái gặp nguy hiểm, hoặc ở hoàn cảnh đang bảo vệ cho một người, nhóm người, hoặc rộng hơn, là nhà nước, tổ chức, ... được đề cập ở Điều 15 BLHS. Nhưng, phòng vệ chính đáng cũng có giới hạn của nó, không phải ai muốn giết bạn, bạn có thể mang tư tưởng giết họ để bảo vệ mình, đó không phải là phòng vệ, mà lại cố ý! Ví dụ như thế này: tôi đang cầm trong tay 1 cây súng, có đối tượng trong tay cầm 1 cây kiếm, từ xa chạy vào chém tôi, muốn hạ gục tôi tại chỗ. Với mục đích phòng vệ, và trong tay đang cầm súng, có những điều trước tiên tôi phải làm:
- Cảnh cáo đối phương bằng tiếng nói, tiếng hét, ...
- Nếu đối phương vẫn không từ bỏ ý định, tôi sẽ bắn chỉ thiên để cảnh cáo.
- Sau khi đã dùng mọi biện pháp cảnh cáo, tôi chỉ còn cách duy nhất khi đối phương vẫn hung hãn lao vào, đó là bắn đối phương. Tuy nhiên, đến lúc này, bắn vào đâu mới là điều quan trọng. Khi tôi đưa súng lên, nhắm vào đầu, hoặc ngực đối phương ngay vị trí tim mà bắn, thì rõ ràng là tôi đã sai, vì đó là hành động không phải vì mục đích phòng vệ. Nếu như bạn đưa ra một ý kiến, cho rằng nếu không bằn vào 2 vị trí đó (do bắn không giỏi, nên phải tìm vị trí tốt để bắn) thì người chết sẽ là mình, vậy chứ nếu như bạn bắn chính xác, người đó sẽ như thế nào? và khi bạn muốn bắn vào tim và đầu người ta, trong đầu bạn đang nảy sinh ý tưởng giết người, như thế yếu tố cấu thành tội phạm đã thành hình. Trong phòng vệ chính đáng, có quy định mức độ tổn thương gây ra, còn nếu như nói rằng không biết điều đó vì không học luật, thì ta cũng biết một điều sơ đẳng nhất, là chống trả lại cái gì đang hướng vào ta tấn công, chứ không phải vào đối phương đang tấn công ta, nhất là những người học võ, luôn được học điều ấy khi thọ giáo một môn phái nào đấy. Bạn chỉ có thể ngăn chặn, chứ bạn không thể phá hủy được, vì một mạng người rất đáng giá, và một suy nghĩ lạc quan rất cần thiết. Nếu như ai cũng học võ để trừng trị thích đáng cái sai, thì cuối cùng hóa ra là sức mạnh thống trị, lại đưa con người quay trở lại khởi nguyên của loài người hay sao. Ở đây chúng ta cũng không lạm bàn đến cái công bằng hay không công bằng của pháp luật, mà chúng ta đang bàn đến cái tâm của người học võ, giữa cái Thuật kết hợp với cái Đạo.

Quay về chủ đề của topic, tập Aikido có đủ tự vệ không, theo tôi thì cũng có phần đủ, và cũng có phần không. Tôi đến với Aikido cũng chưa được lâu, thời gian tập cũng không nhiều do bận công việc, nhưng tôi thấy cái hiệu quả thì không thể phủ nhận trong việc tự vệ. Khoan hãy nói đến những đòn đánh phức tạp, tôi chỉ thích tenkan, hoặc di chuyển trong phạm vi nhỏ hẹp để tránh đòn, sau đó là atemi (đòn đánh thường xuyên nhất của tôi hiện nay), kote gaeshi, tenchinage, đây chính là 3 đòn tôi dùng khi tự vệ, chỉ như thế là tôi cảm thấy quá đủ. Tập Aikido, cái cho tôi chính là sự nhanh nhẹn, và nhẹ nhàng, chỉ điều ấy đã có thể khiến tôi tránh đòn tấn công; và sự bình tĩnh có được khi tập các đòn có sử dụng vũ khí, đủ để tôi trang bị cho mình một tinh thần chiến đấu tốt, bĩnh tĩnh tiếp cận, ra đòn chớp nhoáng, và sau đó là đứng nhìn đối phương rồi... cười! :smile: Nói đúng ra thì ý nghĩa của tự vệ, đó là chống lại những cái xâm hại, còn nếu không có xâm hại, thì cần gì phải tự vệ, mà tôi lại luôn muốn cuộc sống tốt đẹp, nên may mắn là chưa có cơ hội tự vệ bao giờ, hehe!

Dạo này gặp ai, tôi cũng rủ đi tập Aikido, đó cũng chính là tự vệ rồi, vì có thêm bạn, bớt kẻ thù, lôi kéo 1 người vào con đường Đạo, sẽ giảm bớt 1 người vào con đường Tà, mục đích tập Aikido để tự vệ của tôi tốt chứ nhỉ?