Chuyện tình nào cũng bắt đầu bằng buổi gặp gỡ đầu tiên, cái nhìn đầu tiên, cảm hứng đầu tiên, hoà hợp đầu tiên, lầm lẫn đầu tiên ... Nguyên 1 xê ri đầu tiên.
Lần đầu tiên mà tôi gặp sư tổ, ông ấy nói tôi tấn công thật sư. Tôi đã quan sát tất cả những người đã tấn công thầy, và tôi thấy thú vị khi ông già khú đế quăng tứ phiá. Tôi hơi hoài nghi và khg tin lắm.Rồi khi ông gìa nói tôi tấn công, tôi bị "va chạm văn hoá". Bên xứ tôi, khg ai đời đi đánh người già, mà còn đánh lên đầu nữa. Tôi biết ông gìa kia muốn tôi đánh lên đầu, và còn phải đánh thật mạnh. Tôi biết phải làm như vậy và tôi lo sợ.
Tôi lo sợ vì tôi phải đánh 1 người già. Tôi lo sợ vì tôi sắp phải làm 1 chuyện phản văn hoá tôi. Tôi lo sợ vì Chung quanh ông già có đầy đai đen. Lỡ tôi đả thương ông gìa thì mạng tôi không toàn vẹn. Lỡ ông gìa có chuyện gì thì tôi sẽ bị "thịt". Nếu tôi chết thì khỏi học aikido nữa.
Tôi tự nghĩ: "tôi sẽ bước sang đây, ông gìa sẽ làm thế này, tôi sẽ tự ngã lăn Quay khi ông ấy la hay quăng tôi..." Nhưng tôi lại khg muốn ăn gian hay gỉa bộ như vậy.
Lần đầu tiên, tôi khg thể đánh ông ấy được. Tôi bước tới và hỏi 1 câu. Tôi khg biết ông ấy đã làm gì mà tôi bị nằm dưới đất. Tôi khg nhớ rõ ông ấy nói gì nhưng ý chính là "cậu chỉ làm được vậy thôi hả? chỉ tập trung tư tưởng tới mức đó thôi sao?"
Tôi phát cáu và tự nói: "thi kệ nó, gìa hay khg, tớ sẽ đánh thật, cho biết đời là gì!" Khi tôi đứng dậy, tôi phang lên đầu ông ấy thật. Tôi chỉ biết là giây phút sau, tôi nằm dưới đất nhìn lên trời, còn ông gìa thì đứng trên nhìn xuống hỏi "có sao khg?". Tôi chỉ nhớ là tôi nhất quyết đánh vô đầu ông già và chỉ trong 1 giây là tôi nằm nhìn trời.
Tôi chỉ biết là có 1 chuyện gì rất quan trọng vừa xẩy tới cho tôi. Có thể là 1 màn ảo thuật, 1 màn thôi miên, ttôi đã lên cơn đồng bóng hay 1 cái gì tương tự vừa xẩy tới cho tôi. Mặc dù vậy, tôi muốn học. Chả có gì là kịch hết, tôi khg có ăn cơ với ông già! Tôi thật ngưỡng mộ. Tôi vừa hiểu là có chuyện gì xẩy ra mà tôi chưa biết.