Gửi bởi
Surfgrass
Cái anh fourever nói trên gọi là Shu Ha Ri. Cái surfgrass muốn nói trên không phải là quá trình tập luyện mà cách thức truyền đạt kiến thức. Đa số các thầy khi truyền đạt kỷ thuật thì chỉ dạy học trò làm theo mình, làm như vầy, không làm như vầy...học trò coi theo mà làm cho giống, ít thầy nào chỉ rỏ cho học trò nguyên tắc (principle) của đòn là gì. Khi đánh một đòn thì trong cơ thể của uke những gì đang xảy ra, vận dụng cơ thể uke như thế nào... Nhiều người học aikido nói riêng và vỏ thuật nói chung quên là đòn thế chỉ là "kata" kể như là một bài quyền ngắn. Kata không có thực tế, kata không cần phải thực tế tại vì kata được sáng chế ra để dạy nguyên tắc của đòn. Chú trọng nhiều về đòn thế thì coi chừng nguyên tắc đòn sẽ bị thất lạc, như là chủ trọng về bề ngoài của chiếc xe mà quên mất cái máy xe thì xe không chạy được. Kata thì dùng ở ngoài đường không được, nguyên tắc của kata thì dùng được. Thật ra mà nói O'sensei là một vỏ học thiên tài nhưng không phải là một thầy dạy giỏi. Nhiều học trò ông thú thật là sao khi O'sensei dạy xong thì nhìn nhau không biết thầy đã dạy gì, người này hỏi người kia để học hỏi lẩn nhau không khác gì những người mù đi xem voi. Aikido của học trò O'sensei khác aikido của ông, rồi aikido của học trò học trò của ông, càng ngày càng khác xa, chẳng khác nào rượu mà bị pha ra, không loãn thì cũng không còn như mùi rượu củ. Mặc dù O'sensei là một thiên tài và nhiều học trò ông là giỏi nhưng sao thấy học trò không ai giỏi bằng hay là giỏi hơn thầy mình? Từ khía cạnh suy nghĩ của một học trò, bất cứ học môn gì, các anh em tự hỏi khi mình tìm thầy học, mình muốn học hơn hay ít nhất là bằng thầy của mình phải không? Nếu một môn võ mà học trò không ai bằng thầy mình từ thế hệ này qua thế hệ khác thì môn đó đâu còn như khi mới được sáng tạo mà chỉ là một cái bóng của nó.