Không phải của mình, chẳng phải của nhau?
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình?
Tôi đi tìm em, vâng tôi đã yêu em !
Và có thể trên đời này có thật....
Printable View
Không phải của mình, chẳng phải của nhau?
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình?
Tôi đi tìm em, vâng tôi đã yêu em !
Và có thể trên đời này có thật....
Người yêu tôi. Vâng tôi biết lâu rồi
Nhưng khổ nổi tim tôi băng giá quá
Sợ yêu thương , sợ cả tiếng hẹn hò
Dù bây giờ tình chân thật người cho
Mảnh thuỷ tinh ánh điện đường soi vào lấp lánh.
Anh cứ ngỡ là vì tinh tú vừa rơi.
Một tình yêu ai đó gởi đến người.
Anh reo lên thầm cảm tạ bầu trời.
Chợt ngỡ ngàng nhận ra không phải thế.
Anh... biết bao lần như thế?
Biết bao lần lầm lỡ để xót xa.
Thế là
Anh và tôi như hai vì sao lạc
Cùng khung trời mà chẳng đến gần nhau
Duyên không đặn thôi thì vậy
Hẹn tương phùng ở một kiếp lai sinh
Đúng rùi !!!!
Em đi đường em - tôi đường tôi !
Đường sinh tử chết ai nấy chịu...
Còn ai hội ngộ ngày mai
Chỉ còn trống vắng những ngày đợi mong
Tình tôi tựa giấc chiêm bao
Đắng cay, cay đắng lòng ta ngậm ngùi.
Nhớ - Thương - Mong - Chờ
Nhớ ... anh lệ chảy hai hàng
Thương ... anh thương lắm, nhưng e ngại nhiều
Mong ... anh như hạn mong mưa
Chờ ... anh cho tới tương phùng mới thôi.
Mỗi khi nghe anh gọi bằng "nhỏ"
Nhịp tim em rối - nhảy tưng bừng
Anh ơi, lời sắc như dao cứa
Chớ thiết tha rời lại dửng dưng.
:ohmy:
tim một quả
tình một mối
si một đời
thơ một cỏi
tưới khắp nơi
người rong chơi
cho sầu tới
hồn chơi vơi
tim rã rời
tàn cuộc chơi
ai mong đợi
tay buông lơi
nhớ một đống
Hồn tôi lạc bến mơ
Chiều mong, tối đợi chờ
Hỏi sao vô duyên cớ
Mình hoài sống trong mơ
Vỡ vụn trong niềm nhớ
Để rồi mãi bơ vơ
Chiều nay chợt nhớ ai rất nhiều
Lòng buồn khó tả vì thương yêu
Sao tình nỡ để mình tha thiết
Đêm chờ , ngày đợi một mình ên.
Nhớ thật nhiều nhưng làm sao nói
Vẫn ầm thầm ngấn lệ những ngày qua
Một lòng mong đợi mùa thu đến
Đông qua để tình kia được xum vầy.
Buồn buồn lang thang chốn ...
Mong tìm vần thơ ai gởi mình
Nhưng mà ... vẫn vắng tanh
Vầng thơ ai hứa ở nơi mô ?
vắng tanh ... lạnh ngắt ... tui tủi thân .
Ai ơi, nhớ ai từng phút giây
Mong ngày hội ngộ , ta tương phùng.
Đừng hỏi
Đừng hỏi vì sao miệng không mở
Bởi mở rồi chỉ lời không vui
Đừng hỏi vì sao tay không viết
Bởi viết chỉ không vui cuộc đời
Đừng hỏi, vì sao môi không cười
Bởi nụ cười héo hắc buồn tênh
Đừng hỏi, vì sao chân không bước
Bởi từng bước từng bước không đành
Đừng hỏi, vì sao lệ hoen mi
Bởi lòng quoặn đau nổi sầu mang
Đừng hỏi, vì sao tâm hờ hửng
Bởi hồn đã mất tự bao giờ.
Ta - Người , hai kẻ ở hai nơi
Gợi thương, biển nhớ hai phương trời.
Lặng lẽ
Một đời tôi mãi đi tìm tôi
Để lòng bối rối lẫn chơi vơi
Tìm đâu nụ cười mãi xa xôi
Chỉ thấy mãnh đời tôi tả tơi
...
Giá như
...
Tự dưng nhớ tới một người
Không sao quên được nụ cười của ai
Nhớ người nhớ lắm ai ơi
Đêm thu quạnh vắng ta ngồi đợi mong.
Riết thành quen tôi đợi
Dù biết là ...
... ngồi đợi một mình.
Kẻ ra đi ... người ngồi đợi
Biết đến bao giờ gặp lại ngừoi xưa?
Khi gặp lại, có được như ngày đó?
hay chỉ ngậm ngùi ... buồn tủi vì ...:sad:
Buồn ... vì người đã ra đi
Bỏ ta ở lại ... sầu bi một mình:sad:
Ngoài kia lá rụng bên thềm
Cho em khắc khoải nổi niềm nhớ ai
Lá Thu xa cội lìa cành
Nhưng tim em vẫn đợi ai nơi này.
Nhớ ai em dệt vần thơ
Gởi ai nổi nhớ thẩn thờ trong mơ
Thương ai chín đợi mười chờ
Tình em vững thạch bên bờ bến xưa!
Núi lam là tim tôi.
Nươc biếc là tình người.
Núi lam thì thay đổi.
Nước biết vẫn cứ trôi.
Vẫn hoài thương nhớ núi.
Nên nước lại quy hồi.:laugh:
Nỗi nhớ
Nỗi nhớ dâng đầy nương theo bóng
Không tách rời như nợ chẳng tha
Đợi đêm về tắt bóng trong ta
Nương bóng đêm cho lòng thong thả
Nỗi nhớ còn theo ta một cõi
Giòng sông nào biển cách ngăn đôi
Ta nghe tim từng nhịp đơn côi
Hồn khắc khoải từng ngày hấp hối
Nỗi nhớ vẫn nương nhờ bóng tối
Tưởng như lời trăn trối trên môi
Máu trong ta đã cạn khô rồi
Không thể đến bên em nương náu
Nỗi nhớ trong ta đang cào cấu
Chung quanh ta im lặng bốn bề
Miên man trong cõi vắng hôn mê
Như xót xa tình đời nhân thế
Ta không thể ra ngoài nỗi nhớ
Vẫn trong ta cào cấu không nguôi
Bóng còn đây sao mất một người
Bơ vơ lắng nghe lòng tiếc nuối...
(AT)
Bài thơ của Sou hay lắm nha!
"Cào cấu" gì đâu ghê quá ha!
Nỗi nhớ trong lòng ai đâu thấy?
Ai "nằm trong nhớ"... sướng... hết la!!!
Ha ha!:lol:
AM
Trích dẫn:
Gửi bởi Ăn mày
Bác Khất ơi là bác Khất, bài này Sou hỏng có mần, Sou lượm đó :funny:
Hỏi ai lấp ló ngoài kia
Lén xem nổi nhớ của tui dị cà:funny:
Hà hà... Hôm nay Khất đang trong tâm trạng chơi... vơi nên cũng "chộ" Sou thêm cái nữa đây. À... để xem từ cuối/ chữ cuối của bài Sou viết là gì ha? Ồ... chữ "Cà"... Gớm có ý thơ rồi đây. Nương vận luôn nè:
Cà-lem ăn hổng sợ sâu răng.
Một ổ bánh mỳ nhá băng băng...
Nhớ hồi đi học còn cô bạn
Hay... "dúi" quà ngon... không nói năng...!
AM:lol:
Để Sou thử xem sao nha Bác Khất
Kem Mỳ một nỗi nhớ nhung
Mỳ - Kem hai nỗi nhúng nhơ (nhớ nhung) thuở nào
Khá khen nỗi nhớ hôm nao
Thưởng ai một nụ hôn nồng trên môi
:funny:
Em ngồi đợi anh mỗi buổi chiều
Bâng quơ một nỗi nhớ thương ai
Hỏi ai nơi đó người có hiểu
Một mãnh tình chung nỗi niềm riêng.
À há... MÔI nha! Bắt đầu bằng chữ "môi" kể cũng khá hóc búa nhưng không sao! Khất sẽ lục trong Bị ra các "danh từ, động từ, tính từ thậm chí... giới từ" để làm một bài có chữ đầu tiên là chữ MÔI hầu bà con đây:Trích dẫn:
Gửi bởi souxauxi
Môi em hồng lòng anh say đắm
Mắt em ngời tình thắm uyên ương...
Ngày nào anh cũng nhớ thương
Về người coăn gái quê hương xứ Đào!!!
Tình muốn trao lòng bao e... ngại
Bởi Tim anh đã "dại" một lần..
Giờ bên môi má thật gần,
Anh nghe lòng rộn rân rân... sóng tình...
Muốn thổ lộ lòng mình ra lắm
Nhưng rồi anh chỉ... ngắm em thôi!
Lỡ như thốt tiếng lòng tôi
Sợ em từ chối... bồi hồi... im luôn!!!
(Bác nào đã từng cóa tâm trạng này thì nhanh tay "nhận hàng" nhá!)
:laugh: :no1: :lol:
AM
Riêng mình anh lang thang phố vắng...Trích dẫn:
Gửi bởi souxauxi
Nhớ em nhiều lòng đắng... Cafe!
Giời se lạnh tiết Đông về
Cho con tim lại ủ ê... thương thầm...
AM
Thả nổi nhớ về trời
Sao gió mang trả lại
Để lòng ta tê tái
Càng nhớ ai ... nhớ ai!
Lệ em rơi bởi vì mong nhớ
Khắc tên ai nơi tận trái tim mình
Mặc phong ba trỗi dậy trong lòng
Tạo thành khối làm tim em khắc khoải (vì nhớ nhung) !
Anh hỏi em có nhớ anh không ?
Em lắc đầu nói là không nhớ
Anh trách em sao cứ hững hờ
Và làm ngơ không nhớ tình anh.
Nhớ quái gì đâu một nỗi niềm...
Vứt vào Kỷ niệm để mà... quên!
Thương ta Phận bạc truân chuyên thế
Cứ Nhớ, nhớ hoài một niềm riêng...
AM
Nhớ ai ai biêt nhớ ai
Nhớ ai mà cứ cả ngày ngẩn ngơ
Nhớ ai hồn cứ thẫn thờ
Nhớ ai mà dạ cứ chờ cứ mong
Hỏi người có nhớ ta không?
Mà sao ta cứ trông mong bóng người
Vắng ai, ta thiếu nụ cười
Vắng người ta thấy sao đời buồn tênh
Nhớ người nỗi nhớ không tên
Sao lòng mãi nhớ chẵng quên đươc người!
:flirt:
Ngồi đây bổng nhớ đến ai
Nhớ ngày mới biết ôi sao ngại ngùng
Em ngồi đối diện (monitor) thẹn thùng
Nhìn anh (tưởng tượng) say đắm, nụ cười dễ thương
Bất chợt chiều nay có người hỏi
Thoáng vương buồn vội vã bước chân mau
Che dấu kín những nỗi niềm tháng ngày
Nhoẻn miệng cười ... ừ ... tui đang nhớ đó.
Xin lỗi đã làm đứt mạch thơ của chị nhưng bài này hay quá xá !Trích dẫn:
Gửi bởi Ăn mày