Gửi bởi DCH
con người mình ít khi nào hài lòng 100% với những gì mình có cứ đứng núi nầy trông núi nọ. Mà quan trọng hơn hết võ thuật chính là đào luyện cái tâm (chứ không phải cái TÔI) đi trước cái hào nhoáng của đòn thế, một người có võ thật sự và đúng nghĩa chúng ta có bao nhiêu lần xài nó thật sự trong đời, được hả hê thống khoái khi nhớ lại ngày giờ tháng đó mình dùng võ đánh gục được cái thằng nham nhở để cứu một bà cụ bị cướp, một cô gái đáng giúp. Nhưng cá nhân chúng ta ít biết được là mình dụng võ hàng ngày đó chứ... Một cái người có căn bản võ thuật bưng cái thang từ sau nhà lên trước cửa sẽ khác một cái anh chỉ tối ngày nằm ngủ và thục bi da lỗ...Một cái anh tối ngày chích choát làm sao có cái thần khí đứng trước cái máy rút tiền ATM mà cả mấy chục con mắt cứ ngó lom lom vào mình...Luyện Aikido mấy năm một ngày đi ra đường bị té xe, quán tính Ukemi cái rào cứu mình khỏi bị xe từ sau tông tới đáng giá cho bao công sức và tiền bạc nộp cho Thầy mấy năm lắm chứ !... Nhiều và nhiều nữa các anh em xem lại trong cuộc sống mình hàng ngày bao nhiêu kỹ thuật và phong cách của võ thuật ít nhiều mình dùng đến...
Thân mến:friends: :friends: