Dường như có tiếng trả lời
Dường như đã gặp em rồi, lạ chưa
Ngỡ cầm tay lại là mưa
Lại là gió, lại bất ngờ là giông
Printable View
Dường như có tiếng trả lời
Dường như đã gặp em rồi, lạ chưa
Ngỡ cầm tay lại là mưa
Lại là gió, lại bất ngờ là giông
Nầy anh hỡi, duyên tình mình cách trở
Mượn thơ sầu em nhắc nhở cùng anh
Chuyện tình ta không được như mộng lành
Cũng chỉ vì ...Em ...
Như thể cơn mê ám anh - anh nhẩm đọc tên em
Rồi lại cố xoá tên em trong trí nhớ
Bằng cách dại dột này
Anh làm rớm máu trái tim anh...
Anh ơi !
Phải chi cuộc đời chẳng sóng gió bể dâu
Anh và em không phải ưu với sầu
Phải chi con đường mình về hôm đó
Chẳng có cơn mưa ...ướt áo em anh
Nước mắt con người như từ biển tan ra
Cũng một nỗi đau nên cùng vị mặn
Bão giông hôm đó - đi tìm tĩnh lặng
Biển gầy đi sau những thét gào
Người hỡi!
Người sẽ là duy nhất
Là khúc tình ca không thể thiếu trong cuộc đời
Là con thuyền đưa ta đến bến bờ hạnh phúc''
:ohmy:
(sao giống chơi rượt bắt quá vậy nè)
Sao đặc trời cao sáng suốt đêm
Sao đêm chung sáng chẳng chia miền
Trời còn có bữa sao quên mọc
Tôi chẳng đêm nào chẳng nhớ em...
(Tôi đã thua, mà em chẳng thua...)
Chúng mình như hai đứa trẻ con thật dễ thương,
Thích chơi trò chơi cút bắt,
Tìm được nhau ôm nhau thật chặt,
Mỗi lần tìm anh không thấy nước mắt chảy quanh !
:funny:
Hai chúng mình vẫn chơi trò cút bắt
Đốt câu thơ hành khất
Sẻ chia chút não nùng...
Cũng như chú nhỏ làm thơ vậy
Nào khác đưa đò cho thế nhân
Rượt nhau mãi.. Tìm hoài không thấy đến
Trên sóng... đâu quyền được mỏi chân ...
Nếu "ước" xin được quay trở lại
Của một ngày nào đó thật thơ ngây
Chỉ biết vui với nét hồn nhiên
Để cả hai cùng chơi trò cút bắt
:biggrin:
Tình mình giờ tựa cánh chim,
Nếu như được ước một điều có thật,
Em chỉ muốn một điều duy nhất,
Được bên anh và cùng anh đi hết con đường !
:funny:
Hài lòng chưa anh ?:funny:
Người hỡi !
Lang thang khắp chốn chợ đời
Mong sao tìm thấy duyên trời ai trao
Nhưng sao phần số lao đao
Tìm hoài hỏng thấy chỉ toàn thương đau!?
Phải vì cảm chút mong manh
Mà hương rượu nếp ngậm vành trăng non
Với tay qua biển sóng cồn
Xin người nâng cốc trăng suông với tình..
Tâm tư bồn chồn sao chẳng lắng
Ngổn ngang trăm sự mối tơ vò
Nhủ lòng này hãy yên lắng
Để tâm thôi động khi đông về.
Ai ơi !
Xin cho tôi một lần được nói
Tiếng chân tình nhốt chặt nơi tim
Tiếng u uẩn lẫn khuất sau núi
Một lần được cười lòng rộn vui.
Nhớ em bụng đói mắt đỏ lè
Cơm kia bỏ bữa chẳng vì sao
Biết thương biết nhớ mắt môi mờ
Hỏi sao tình mãi cứ lao đao
:funny:
Thơ chọc ghẹo:funny:
Trích dẫn:
Gửi bởi souxauxi
Nếu ngày mai mùa Đông có về
Em ra phố nhớ mặc áo ấm
Gió sẽ lạnh mây trời thì lãng đãng
Nắng ngập ngừng không đủ để mây tan
Đường xa quá làm sao anh về được
Những lo toan những vụn vặt cuộc đời
Niềm ao ước như mây trời xa tắp
Có bao giờ níu được gió trùng khơi ?
Trời lạnh khi gió mùa chớm đổi
Bếp lửa hồng có ấm lại niềm vui
Nắng ngoài quê có vàng thêm nỗi nhớ
Ai nằm nghe tiếng lá úa ngậm ngùi ?
Anh sẽ một ngày trời trở lạnh
Một ngày trời đủ rét chỉ mình anh
Đường phố bụi anh không tìm ra lối
Trời quê xa lặng lẽ mảnh trời xanh
Người hỡi ... Cuộc tình lở
Em ước mong gì hơn
Đành khoát lên khổ đau
Người tình xa
Như cánh chim bên trời
Nay dáng xưa về dâu
Tìm nhớ, dạ sầu lây
Tìm quên, tiếng thương gợi về
Tim cháy cơn đau quặn...
Có ai cho tôi một niềm vui
Sống lây sống lất qua một ngày?!
Có ai chia tôi một niềm đau
Sớt san vơi bớt một nổi sầu?!
Hãy hứa với em anh nhé
Tình đó anh dành riêng em
Hãy chứng minh để em xem
Rằng anh chỉ có riêng em
Trong tim anh chỉ bóng hình
Duy nhất chỉ mình em thôi
Cho dù cách trở xa xôi
Không ngăn được tình mình nhé.
Bất chợt chiều nay ...
Em ghi nỗi nhớ vào thuyền giấy
Thả trôi theo dòng nước
Anh có nhận được không?
Khi yêu nhau đâu cần nói tiếng yêu
Một ánh mắt, một nụ cười là đủ
Khi xa nhau đâu cần lời từ biệt
Một cái nhìn lạnh nhạt cũng là xa
Lúc cố quên là lúc càng nhớ đến
Lúc giận hờn là lòng lại thương yêu
Lúc xua đuổi là tim đang chờ đợi
Lúc lạnh lùng là lúc lòng vấn vương
Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ
Ở hai đầu nỗi nhớ
Có một không gian nào
o chiều dài nỗi nhớ?
Có khoảng mênh mông nào
Sâu thẳm hơn tình thương?
Ở đầu này nỗi nhớ
Anh mơ về bên em
Ngôi sao như xuống thấp
Cho ta gần nhau hơn
Ở đầu kia nỗi nhớ
Nằm đếm tiếng mưa rơi
ược mấy triệu hạt rồi
Mà chưa vơi nỗi nhớ...
Trần Hoài Thu
Em và anh, chỉ là giấc mộng đầy
Vừa gặp gỡ đã vội trao nồng cháy
Chưa nói lời yêu, mà đôi tay giang mãi
Siết chặt nhau, mà lời chẳng nên lời!.
:ohmy:
Ước gì...ta được gặp nhau
an tay nhịp bước thì thào...câu thương
Anh thì không...mãi tình vương
Em thi`...thức trọn đêm trường canh thâu
Dòng sông một bờ
Có một dòng sông mang tên em,
Dòng sông anh tự đặt
Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền.
Có một dòng sông trôi vào lãng quên,
Nước trong như nước mắt
Điều chưa đến mà sao thấy mất?
Có một dòng sông chỉ có một bờ,
Phía bờ kia quay mặt.
Dòng sông anh không qua được bao giờ...
ời đâu phải là dòng sông chảy mãi
Nên tâm tư còn có lắm thác gành
Chẳng thề hẹn, sợ lời vội tiêu tan
Và em cũng ... sợ mềm lòng trang giấy
Đổi tông "Nhớ"
Nhớ anh lắm nhưng chẳng thèm nói nhớ
Bởi nói ra anh sẽ nghĩ anh "OAI"
Đừng có tưởng nhỏ sẽ nhớ anh hoài
Anh không đến nhỏ nhận lời người khác (nhỏ chảnh chút)
Nói thế chứ lòng nhỏ buồn man mác
Bấy lâu nay nhỏ chỉ nhớ anh thôi
Nhỏ vẫn trông về phía ấy xa vời
Nơi có anh để bắt đền anh đó ...
Có những nỗi nhớ
Như cơn sóng rì rào
Rồi cuồn cuộn dâng trào
Tạo thành bão trong tim
Có những nỗi nhớ
Chỉ âm thầm ... lặng lẽ
Nhưng lại vỗ vào tâm
Làm tim ta đau buốt
Đơn phương
Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi
Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa
Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư...
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?
???
Một nữa của tui ơi!
Anh là núi đứng một đời ngóng biển
Một tình yêu chạm đến đỉnh trời
Em là sóng , nhưng xin đừng như sóng
Đã xô vào , xin chớ ngược ra khơi.
Một nữa trong tôi mãi đợi chờ
Nữa hồn tự ngã, nữa bơ vơ
Nữa xưa đã mất như muôn thuở
Một nữa ngu ngơ mãi vật vờ.
Hình bóng anh cứ ẩn hiện vẩn vơ
Em cứ cố tìm hoài mà chẳng thấy
Ở nơi nào anh có nhớ em không
Hay đường xa đã làm mờ nỗi nhớ?!
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu
!!!
Người hỡi...
Hãy để mặc cho một thói đời
Hai mình mỗi đứa mỗi nơi
Thuyền đi rẽ nhánh về chung bến
Rồi sẽ tương phùng anh với tôi
Hoa nào lại nở bốn mùa
Tình nào trọn vẹn cho vừa dạ nhau
Nếu có thể ... xin một lần được nói
Mãi yêu anh cho đến tận ngàn sau
Nếu có thể ... cùng hạnh phúc bên nhau
Dù phút giây thoáng qua mau bật chợt
Phải vậy không?
Anh trách em sao nỡ lạnh lùng
Nỡ quay đi khi anh đến gần em
Anh giận em sao tạo nên khoản cách
Gần bên nhau mà xa tận vô biên ...