Gửi bởi vodantoc
Ở đây tôi dùng một phạm trù đối lập : Một cái chuyên về sử dụng chân để đá,một cái hoàn toàn không> để nổi bật lên một điểm là nếu so sánh sở trường với sở đoản của các môn khác nhau để khen chê thì hoàn toàn không chính xác,không đáng để mình bận tâm.Đây là cách so sánh có tính trào lộng,cường điệu (không có tính chi tiết,chuyên môn).Nếu bạn nghĩ đây phải là "đúng" hay "sai" tuyệt đối thì bạn đúng là Kid thật rồi.
- Danh dự và trái tim thì nên dành cho Tổ quốc và những con người cụ thể bằng xương,bằng thịt.Võ phái chẳng qua là một khái niệm thôi.Trên đời tôi chỉ kính trọng và yêu mến những con người nhân hậu thôi.Thầy tôi là người mắng,chê tôi nhiều nhất trong đời.Mỗi lần học thêm được một cái gì mới tôi thường đến báo cáo và tranh thủ test với thầy.Ông đều mắng và nói cái tham sân si của con người chính là trở ngại lớn nhất trong luyện võ.Càng nghĩ Càng thấy kính trọng và yêu mến Ông hơn.
- Mỗi người có một cái "tôi" của mình.Nếu cái "tôi" ấy lớn quá thì không dung nạp thêm được những cái khác là điều hiển nhiên.
-Thêm một cái này : Ở tuổi của tôi bây giờ (Theo xã hội VN) thì người ta khen,chê nhau là có mấy miếng đất rồi,mua xe ô tô xịn chưa,con đi du học ở đâu,có mấy bồ nhí chân dài...Chuyện võ thuật là chuyện riêng của tôi thôi.Tôi không dám nói ra trứoc mặt vợ và bạn bè đâu.chẳng ai quan tâm đâu.
Thân ái.