Trích dẫn:
Nếu phải so sánh sư tổ với Đạo chủ Kisshomaru, tôi sẽ nói sư tổ là sức mạnh (power) mặt trời và ĐC là sức thu hút của mặt trăng. Mặt trời biểu dương cho sự hùng mạnh, cái ưu thế, cái sức mạnh bao quát, trong khi mặt trăng tượng trưng cho sự trầm tĩnh của trí tuệ, nội tâm, sự tổng hợp. Một người thì hung mạnh như hoả, còn 1 người thì trầm tĩnh như nước.
ĐC rất bình tĩnh, khiêm nhường, thông minh. Có thể nói là 1 người thượng lưư (gentleman). Ông ấy rất hãnh diện, từ tốn, và thận trọng dùng từ khi nói chuyện. Chưa bao giờ ĐC xúc phạm hay làm tổn thương 1 người nào. Ông ấy rất gắt gao cho chính mình trong mọi tình huống: trong khi ăn, uống trà, lúc tập võ ... Trong đời sống hàng ngày hay cả trong lúc tập HKD, ông ấy tạo ra 1 không khí cao nhã, quý tộc mà chỉ có thể cảm thấy được trong gia tộc quí phái.
Về phương diện võ thuật, đòn thế của ĐC là sự biểu hiện của triết lý và đường hướng của HKD mà ĐC đã hiểu và thúc đẩy. Kỹ thuật của sư tổ là võ thuật ở mức tuyệt đỉnh và thực chiến (martial power), trong khi kỹ thuật của ĐC là biêủ tượng của sự hoà hợp, linh hoạt (fluidity) theo triết lý của ổng. Cách nhìn HKD của ĐC khg như sư tổ, và ĐC muốn nhấn mạnh, và dùng tất cả năng lực để cho HKD vượt xa hơn cái khía cạnh võ.
ĐC đã viết khá nhiều sách về HKD và 1 số nhỏ đã được dịch sang anh văn. Trong những cuốn sách ĐC đã viết, cuốn sách đầu tiên, xuất bản năm 1958, lá cuốn sách có nhiều ấn tượng cho tôi nhất. Cuốn đó là lý do thúc đẩy tôi lựa chọn HKD cho cuộc sống và tương lai của tôi.
Cuốn sách đó đã đem tới cho rất nhiều người Nhật và đem tới cho Nhật bản 1 mô hình để phục hồi lại sự hãnh diện quốc gia, nhất là sau cuộc thảm bại của đệ nhị thế chiến. Cuốn sách đó biểu lộ sự thay đổi của Hiệp Khí, cũng như sự phát triển của 1 Nhật bản cổ điển đến một xã hội tân thời.
Có thể nói là ĐC là người đã mở Hiệp khí Đạo ra cho tất cả mọi người, khác hẳn cái truyền thống giới hạn của môn võ này cho giới "tinh hoa". HKD hiện đại là 1 sản phẩm của ĐC.
Về việc quảng bá HKD, cái nhìn của sư tổ và ĐC hoàn toàn đối ngược. Sư tổ thì chỉ muốn truyền võ cho 1 số ít đệ tử chọn loc, trong khi ĐC thì muốn mở rộng ra cho tất cả mọi người.
ĐC cũng là người đã thuyết phục sư tổ làm 1 cuộc biểu diễn đầu tiên trước công chúng vào năm 1956. Trước đó, chưa bao giờ HKD được biểu diễn nơi công cộng hết. Tất cả biểu diễn đều nằm trong khuôn khổ của 1 võ đường hay 1 tổ chức nào đó mời.
Chiến lược của ĐC là giới thiệu, bành trướng HKD như 1 môn võ thuật mới cho một thế hệ mới. Ông đặt mục tiêu đó và, kiên quyết, với 1 cách khéo léo, chậm rãi, kiên nhẫn và từ tốn, từ từ bước tới mục đích đó. Vào giữa thế kỷ thứ 20,
Sư tổ có 2 tâm ý đối ngược nhau: ông khg muốn phơi bày HKD ra nơi công cộng nhưng ông lại coi HKD như là 1 phương thức để đem hoà bình tới nhân loại. Ý là của sư tổ, người thực hiện ý đó là ĐC Kisshomaru.